"Lâm thiếu," giọng người quản lý vẫn giữ vẻ khách khí, nhưng lại toát lên sự kiên quyết không thể chối cãi, "Tôi đã nói rồi, hôm nay Bách Vị Lâu không tiếp khách. Xin cậu đừng làm khó chúng tôi."
Dao động linh năng tuy cố kìm nén nhưng vẫn cảm nhận rõ mồn một này khiến mấy cô cậu học sinh có chút hiểu biết đứng sau lưng Lâm Thiệu Thần biến sắc. Một cô gái ăn mặc sành điệu bên cạnh thấy vậy bèn khẽ kéo tay áo hắn, hạ giọng lí nhí, đầy vẻ e sợ: "Lâm thiếu, hay là thôi đi... Bọn mình đổi quán khác nhé? Vị quản lý này hình như... không dễ đụng vào đâu..."
"Không dễ đụng?" Lâm Thiệu Thần đang lúc cao hứng, bị cản lại thế này liền cảm thấy mất hết thể diện trước mặt bạn bè. Lúc này nghe bạn nữ bên cạnh bàn lùi, cơn giận trong lòng hắn càng bốc lên ngùn ngụt. Hắn hất phăng tay cô ả ra, cười khẩy một tiếng rồi chỉ thẳng vào mũi người quản lý: "Chẳng qua cũng chỉ là một thằng gác cửa! Con chó trông nhà do Mã gia nuôi mà cũng dám lên mặt, giở linh năng ra dọa ai? Mày có tin ngày mai tao cho mày cuốn gói cút khỏi Đế Đô không hả!"




